Bốn câu hỏi về phân công
Bốn câu này chỉ có tác dụng khi được nói thành lời
Không phải bốn ô để tự tích trong đầu. Chúng là bốn câu phải được nói ra giữa những người liên quan, và chính việc nói ra mới làm nên tác dụng.
Bốn câu hỏi về phân công
Không phải bốn ô để tự tích trong đầu. Chúng là bốn câu phải được nói ra giữa những người liên quan, và chính việc nói ra mới làm nên tác dụng.
Hồ sơ của tổ chức
Khi làm việc nhân danh một tổ chức, phần bạn gánh và phần tổ chức gánh là hai thứ. Biết ranh giới ấy bảo vệ chính người đang làm.
Trách nhiệm đến đâu
Không phải để phòng ai mà để trả lời một câu hỏi rất bình thường sẽ tới vào lúc không ai còn nhớ gì.
Trách nhiệm đến đâu
Lời nhờ thường tới vào lúc khó từ chối nhất. Có một cách trả lời giữ được cả sự tử tế lẫn khoảng thời gian để cân nhắc.
Trách nhiệm đến đâu
Không phải mức cao nhất của việc giúp đỡ mà là một loại việc khác hẳn. Bên ngoài nhìn thấy bạn, và mọi câu hỏi về sau đều quay về bạn.
Trách nhiệm đến đâu
Ranh giới giữa hai bậc đầu mỏng và hay bị bước qua trong một câu nói. Nhận ra nó thì biết lúc nào mình cần dừng lại.
Trách nhiệm đến đâu
Làm hộ, đại diện, và đứng tên nghe như ba mức của cùng một chuyện giúp đỡ. Thực ra chúng khác nhau ở một điểm: ai là người bên ngoài nhìn thấy.
Uỷ quyền
Một bên vẫn giữ việc và nhờ người làm hộ; một bên thôi giữ và trao hẳn cho người khác. Hai thứ khác nhau ở chỗ ai còn theo dõi.
Uỷ quyền
Phần lớn lời khuyên về uỷ quyền viết cho người trao. Bài này viết cho người được nhờ — vai mà ai cũng có lúc rơi vào và ít ai chuẩn bị.
Uỷ quyền
Sau khi uỷ quyền, người trao không nhẹ gánh đi — họ chỉ thôi phải tự tay làm. Còn người nhận thì gánh thêm một phần của riêng mình.
Người chịu trách nhiệm chính
Phân công ngầm chạy được trong những việc ngắn. Với việc kéo dài, nó luôn hỏng ở đúng một chỗ: khi người vẫn tự nhiên gánh phần ấy bận.
Người chịu trách nhiệm chính
Càng nhiều người cùng có thể làm, khả năng một người thật sự làm càng thấp. Đây là kiểu hỏng có quy luật, không phải chuyện ai lười.