Phần lớn lời khuyên về uỷ quyền viết cho người trao.
Bài này viết cho người được nhờ — vai mà ai cũng có lúc rơi vào, thường trong hoàn cảnh khó từ chối, và ít ai chuẩn bị.
Câu một: cụ thể tôi được làm những gì
Không phải "lo giúp việc đó" mà là danh sách những việc cụ thể.
Nếu người trao không nói được rõ, đó là dấu hiệu chính họ cũng chưa hình dung việc đòi những gì — và nên làm rõ trước khi bắt đầu chứ không phải giữa chừng.
Câu hỏi giúp làm rõ: việc này gồm mấy bước, và anh chị muốn em làm bước nào.
Câu hai: những gì tôi không được làm
Quan trọng ngang câu một và hay bị bỏ qua.
Hỏi thẳng: có chuyện gì mà dù tiện tay em cũng phải dừng lại hỏi không.
Câu trả lời cho bạn một ranh giới rõ ràng, và nó bảo vệ bạn nhiều hơn bất kỳ điều gì khác trong bài này.
Câu ba: khi phát sinh ngoài dự kiến thì tôi hỏi ai, bằng cách nào
Việc thật hiếm khi diễn ra đúng như hình dung ban đầu.
Hỏi trước: nếu có chuyện ngoài danh sách thì em gọi ai, và nếu không liên hệ được thì em nên làm gì.
Vế thứ hai đặc biệt quan trọng khi người trao ở xa hoặc khó liên hệ — không có câu trả lời cho nó thì người nhận sẽ phải tự quyết vào đúng lúc không nên tự quyết.
Câu bốn: tôi chịu trách nhiệm tới đâu
Đây là câu khó hỏi nhất vì nghe như đang phòng thủ.
Nhưng nó là câu mà người nhận cần nhất — và một người trao đàng hoàng sẽ không thấy phiền, vì chính họ cũng muốn ranh giới rõ.
Nếu việc có hệ quả đáng kể, đây là lúc cả hai cùng hỏi luật sư, chứ không phải lúc thoả thuận miệng với nhau.
Đừng nhận một phạm vi mơ hồ vì ngại từ chối
Hoàn cảnh thường gặp: người nhờ đang trong lúc khó, và việc hỏi cho rõ có vẻ vô tình.
Nhưng một phạm vi mơ hồ không giúp được họ — nó chỉ chuyển phần rủi ro sang bạn và chuyển phần khó xử sang lúc sau.
Cách hỏi mềm mà vẫn rõ: em muốn làm đúng ý anh chị nên hỏi kỹ một chút.
Đừng ký thứ mình chưa đọc hiểu
Nguyên tắc không có ngoại lệ, và nó áp cho cả người nhận chứ không chỉ người trao.
Nếu văn bản bằng thứ tiếng bạn không thạo, xin bản dịch và xin thời gian đọc. Không ai trung thực thấy phiền vì điều đó.
Giữ một bản và ghi lại những gì mình đã làm
Giữ bản của văn bản trao quyền, và ghi ngắn gọn: đã làm gì, ngày nào, theo chỉ dẫn nào.
Ghi chép ấy không phải để phòng người nhờ — nó là thứ duy nhất trả lời được câu "lúc đó vì sao làm như vậy" khi cả hai đã quên.
Với những việc kéo dài, nó cũng là thứ cho phép bạn báo lại một cách gọn gàng.
Nhận rồi mới thấy phạm vi không đủ thì nói lại
Rất thường gặp: lúc nhận thì mọi thứ nghe đơn giản, tới khi làm mới thấy việc đòi nhiều hơn.
Đó không phải lỗi của ai — hình dung ban đầu hiếm khi khớp với thực tế.
Việc cần làm là nói lại sớm, đề nghị mở rộng đúng phần đang thiếu, thay vì lặng lẽ tự làm thêm cho xong. Tự mở rộng là chỗ mà một việc giúp đỡ biến thành một rắc rối cho cả hai.
Báo lại đều, kể cả khi chưa có gì
Người trao không nhìn thấy việc, nên im lặng với họ giống như không có gì đang diễn ra.
Một dòng mỗi tuần — kể cả "tuần này chưa có gì mới" — giữ cho họ yên tâm và giữ cho bạn khỏi bị hỏi dồn vào lúc bất tiện.
Khi bạn không còn làm được nữa
Ốm, bận, chuyển đi, hoặc đơn giản là không còn thời gian.
Nói sớm là việc tử tế nhất có thể làm — và nói kèm tình trạng hiện tại của việc: đang ở đâu, đã làm gì, còn gì dở dang.
Ngừng im lặng là kiểu kết thúc gây hại nhất, vì người trao thường chỉ phát hiện khi đã muộn.
Điều bài này không làm
Không nêu quy định của bất kỳ nước nào về trách nhiệm của người được uỷ quyền, và không đưa câu chữ mẫu nào.
Khi việc có hệ quả đáng kể — tài sản, quyền của người khác, hoặc nhân danh một tổ chức — hãy hỏi luật sư trước khi nhận; hình thức được chấp nhận thì hỏi cơ quan có thẩm quyền.
Người được nhờ nên hỏi những gì?
Bốn điều: cụ thể được làm gì, không được làm gì, phát sinh thì hỏi ai bằng cách nào, và chịu trách nhiệm tới đâu.
Hỏi kỹ có bị coi là phòng thủ không?
Một người trao đàng hoàng sẽ không thấy phiền, vì chính họ cũng muốn ranh giới rõ — cách nói mềm là "em muốn làm đúng ý nên hỏi kỹ một chút".
Vì sao phải hỏi cả trường hợp không liên hệ được?
Vì không có câu trả lời cho nó thì người nhận sẽ phải tự quyết vào đúng lúc không nên tự quyết.
Không làm được nữa thì nên làm gì?
Nói sớm, kèm tình trạng hiện tại của việc — ngừng im lặng là kiểu kết thúc gây hại nhất.