ChuyenTrach.comAi là người chịu trách nhiệm chính
Uỷ quyền

Phạm vi được mô tả bằng ba cách, và nên dùng cả ba

Theo việc, theo thời gian, theo giới hạn. Mỗi cách chặn một kiểu hiểu nhầm khác nhau, và chỉ dùng một cách thì luôn còn chỗ hở.

a low fence marking the edge of a field with open land stretching beyond it

Phạm vi của một sự uỷ quyền được mô tả bằng ba cách: theo việc, theo thời gian, theo giới hạn.

Mỗi cách chặn một kiểu hiểu nhầm khác nhau — và chỉ dùng một cách thì luôn còn chỗ hở.

Cách một: theo việc

Liệt kê những việc cụ thể được làm, càng cụ thể càng tốt.

Cách này chặn kiểu hiểu nhầm phổ biến nhất: người nhận mở rộng sang những việc "liên quan" mà người trao không hình dung tới.

Điểm yếu của nó là không phủ hết được thực tế — vì thế nó phải đi kèm một câu về việc phải làm gì khi gặp chuyện ngoài danh sách.

Cách hai: theo thời gian

Từ khi nào tới khi nào, hoặc tới khi việc nào đó hoàn tất.

Cách này chặn tình huống một sự uỷ quyền vẫn còn hiệu lực rất lâu sau khi lý do của nó đã hết — điều xảy ra thường xuyên hơn người ta tưởng.

Một mốc thời gian cũng buộc hai bên nói chuyện lại, và đó là dịp để kiểm xem phạm vi có còn đúng không.

Cách ba: theo giới hạn

Những ranh giới mà bên trong đó người nhận tự quyết, còn vượt qua thì phải hỏi.

Cách này hữu ích nhất cho chính người nhận: nó cho họ biết khi nào được đi tiếp và khi nào phải dừng, thay vì phải tự đoán.

Giới hạn nên được diễn đạt bằng tình huống chứ không bằng cảm tính — "chuyện gì thuộc nhóm này thì hỏi" rõ hơn nhiều so với "chuyện gì lớn thì hỏi".

Ba cách bổ sung cho nhau

Theo việc trả lời câu "làm gì". Theo thời gian trả lời câu "tới bao giờ". Theo giới hạn trả lời câu "tới đâu thì dừng".

Thiếu cách nào thì câu hỏi tương ứng sẽ được người nhận tự trả lời vào một lúc nào đó — và họ trả lời bằng phán đoán của mình, không bằng ý của người trao.

Viết cho người thứ ba đọc, không chỉ cho hai người hiểu nhau

Nơi tiếp nhận không biết gì về quan hệ giữa hai người và không đoán được ý ngầm.

Vì thế phạm vi nên đọc được bởi một người hoàn toàn xa lạ — và đó cũng là bài kiểm đơn giản nhất: đưa cho ai đó đọc rồi hỏi họ hiểu người nhận được làm gì.

Đừng viết rộng để khỏi phải làm lại

Cám dỗ rất lớn, nhất là khi việc phải làm ở xa và làm lại thì phiền.

Nhưng phạm vi rộng chuyển rủi ro sang cả hai bên: người trao không biết những gì đang được làm nhân danh mình, người nhận phải phán đoán những chuyện họ thiếu thông tin.

Cách gỡ đúng không phải viết rộng mà là viết rõ phần "gặp chuyện ngoài phạm vi thì làm gì".

Có những việc không nằm trong phạm vi nào được

Một số việc gắn chặt với chính con người tới mức không ai làm thay được, dù văn bản viết thế nào.

Việc nào thuộc nhóm ấy thì khác nhau theo từng hệ thống và từng loại việc — phải hỏi trước, vì nếu rơi vào nhóm này thì phải tính một phương án hoàn toàn khác.

Biết sớm điều đó giúp không xây cả kế hoạch trên một giả định sai.

Hình thức là chuyện riêng, phải hỏi nơi sẽ nhận

Nội dung phạm vi là một chuyện; việc văn bản phải được lập theo hình thức nào để nơi tiếp nhận chấp nhận lại là chuyện khác.

Hai chuyện này không suy ra được từ nhau, và trang này không nêu hình thức của bất kỳ nơi nào.

Hỏi chính nơi sẽ tiếp nhận trước khi lập, vì lập sai hình thức thì nội dung đúng cũng không dùng được.

Đọc lại phạm vi sau một thời gian

Việc chuyển sang giai đoạn khác, hoàn cảnh đổi, hoặc phát sinh những chuyện không ai lường — cả ba đều làm phạm vi cũ không còn khớp.

Đọc lại không có nghĩa là phải sửa. Nó chỉ có nghĩa là hai bên biết mình đang đứng ở đâu, và biết khi nào cần bàn lại.

Điều bài này không làm

Không đưa câu chữ mẫu, không nêu hình thức bắt buộc, và không nêu quy định của bất kỳ nước nào về phạm vi uỷ quyền.

Hình thức được chấp nhận hỏi nơi sẽ tiếp nhận; việc nào không uỷ quyền được và phạm vi nên viết ra sao cho một việc cụ thể thì hỏi luật sư.

Phạm vi được mô tả bằng mấy cách?

Ba: theo việc, theo thời gian, theo giới hạn — mỗi cách chặn một kiểu hiểu nhầm khác nhau.

Vì sao cần cả mốc thời gian?

Vì nó chặn tình huống một sự uỷ quyền còn hiệu lực rất lâu sau khi lý do của nó đã hết, và buộc hai bên nói chuyện lại.

Viết rộng để khỏi phải làm lại có được không?

Không nên. Cách gỡ đúng là viết rõ phần "gặp chuyện ngoài phạm vi thì làm gì", chứ không phải nới rộng phạm vi.

Nội dung phạm vi và hình thức văn bản có liên quan nhau không?

Không suy ra được từ nhau. Hỏi nơi sẽ tiếp nhận về hình thức trước khi lập, vì sai hình thức thì nội dung đúng cũng không dùng được.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88