Không chọn theo vai vế, và cũng không chọn theo người hiểu nhiều nhất.
Bốn tiêu chí dưới đây tầm thường hơn nhiều và lại đúng hơn nhiều — vì vai này là vai theo việc, không phải vai quyết định.
Tiêu chí một: liên hệ được
Người khác gọi là bắt máy, nhắn là trả lời, và các nơi bên ngoài tìm được.
Nghe hiển nhiên nhưng đây là tiêu chí làm hỏng nhiều việc nhất: một người rất giỏi mà khó liên hệ thì việc dừng lại mỗi lần cần một câu trả lời.
Tiêu chí hai: ở đúng chỗ
Gần nơi phải tới, hoặc ít nhất trong cùng múi giờ với những nơi cần liên hệ.
Với những việc đòi có mặt, người ở xa dù sẵn lòng tới đâu cũng biến mỗi bước nhỏ thành một chuyến đi.
Nếu không có ai ở đúng chỗ, hãy tách vai: một người giữ việc và một người ở gần lo phần phải có mặt — nhưng vẫn chỉ một người giữ.
Tiêu chí ba: có thời gian đều, không cần nhiều
Vai này không đòi nhiều giờ mà đòi đều: vài phút mỗi tuần, ổn định trong nhiều tháng.
Một người rất bận nhưng đều đặn tốt hơn một người rảnh theo đợt — vì việc hỏng khi bị bỏ quên vài tuần, không phải khi thiếu vài giờ.
Tiêu chí bốn: chịu ghi chép
Đây là tiêu chí phân biệt rõ nhất giữa người hợp và người không hợp.
Người không ghi thì mọi thứ nằm trong đầu họ, và khi họ bận thì việc đứng lại hoàn toàn.
Người chịu ghi thì dù có chuyện gì, ai cũng tiếp quản được — và đó chính là câu hỏi thứ tư của cả trang này.
Những tiêu chí nghe hợp lý mà thật ra không đúng
- Người lớn tuổi nhất hoặc có vai vế nhất — vai vế hợp với việc quyết định, không hợp với việc theo dõi.
- Người hiểu nhiều nhất — hiểu biết hữu ích khi được hỏi, không cần nằm ở người giữ việc.
- Người mà kết quả ảnh hưởng nhiều nhất — họ là người quyết định, và thường quá gần việc để theo dõi bình tĩnh.
- Người đang rảnh nhất lúc này — rảnh là trạng thái tạm thời, việc thì kéo dài.
Bốn cách chọn này rất phổ biến và đều dẫn tới cùng một kết quả: việc quay lại tình trạng không ai theo sau vài tuần.
Khi người hợp nhất lại không muốn nhận
Thường vì họ hình dung vai này lớn hơn thực tế.
Nói rõ bốn việc của người giữ việc, và nói rõ những gì họ không phải làm — phần lớn trường hợp, sau khi nghe xong thì họ nhận.
Nếu vẫn không, đừng ép: một người giữ việc miễn cưỡng còn tệ hơn việc chưa có ai giữ, vì mọi người sẽ tưởng là đã có.
Khi không ai hợp cả bốn tiêu chí
Tình huống bình thường, nhất là ở những gia đình sống rải rác.
Ưu tiên tiêu chí một và bốn — liên hệ được và chịu ghi chép — vì hai tiêu chí còn lại bù được bằng cách nhờ người khác làm phần cụ thể.
Một người ở xa nhưng luôn liên hệ được và ghi chép đầy đủ vẫn giữ việc tốt hơn một người ở gần mà không ai gọi được.
Chọn xong thì nói ra và ghi lại
Nói cho chính người ấy, nói cho những người liên quan, và ghi vào chỗ mọi người cùng thấy.
Một phân công chỉ tồn tại trong đầu vài người thì sau ba tháng sẽ có người hỏi lại, và câu trả lời sẽ không giống nhau.
Xem lại lựa chọn sau một thời gian
Hoàn cảnh đổi: người chuyển đi, bận hơn, hoặc việc chuyển sang giai đoạn đòi thứ khác.
Xem lại không có nghĩa là người cũ làm không tốt — nó chỉ có nghĩa là bốn tiêu chí nay cho ra câu trả lời khác.
Và khi đổi người thì đó là một cuộc bàn giao, chứ không phải một sự im lặng chuyển tay — chuyên mục riêng của trang này nói về điều đó.
Điều bài này không làm
Không nêu quy định của bất kỳ nước nào về việc ai được đứng ra làm gì, và không nói ai trong nhà hoặc trong tổ chức của bạn nên nhận việc.
Khi vai này kèm theo trách nhiệm pháp lý — chẳng hạn đứng tên thay người khác hoặc thay một tổ chức — hãy hỏi luật sư trước khi nhận.
Nên chọn người giữ việc theo tiêu chí gì?
Liên hệ được, ở đúng chỗ, có thời gian đều, và chịu ghi chép — bốn tiêu chí thực tế chứ không theo vai vế.
Vì sao không chọn người hiểu nhiều nhất?
Vì hiểu biết hữu ích khi được hỏi, còn vai này là vai theo việc — cần sự đều đặn hơn là kiến thức.
Không ai hợp cả bốn tiêu chí thì sao?
Ưu tiên liên hệ được và chịu ghi chép; hai tiêu chí còn lại bù được bằng cách nhờ người khác làm phần cụ thể.
Người hợp nhất không muốn nhận thì có nên ép không?
Không. Một người giữ việc miễn cưỡng còn tệ hơn chưa có ai giữ, vì mọi người sẽ tưởng là đã có.