Phần khó nhất của bàn giao không phải giấy tờ mà là những gì người cũ biết mà không nghĩ là cần nói.
Với họ những điều ấy hiển nhiên tới mức không còn nhìn thấy — và đó chính là lý do chúng không bao giờ tự xuất hiện trong một cuộc bàn giao bình thường.
Năm nhóm hiểu biết thường bị bỏ lại
- Ai thật sự trả lời được ở mỗi nơi, chứ không phải ai là người tiếp điện thoại.
- Nơi nào cần kiên nhẫn, nơi nào trả lời nhanh.
- Cách hỏi nào cho ra kết quả ở từng nơi.
- Những gì đã thử mà không đi tới đâu, và vì sao.
- Chuyện gì đang nhạy cảm giữa những người liên quan.
Không nhóm nào trong năm nhóm này nằm trong hồ sơ, và cả năm đều quyết định tốc độ của người mới trong vài tháng đầu.
Cách kéo chúng ra: hỏi bằng tình huống
Đừng hỏi "còn gì em cần biết không" — câu ấy gần như luôn nhận về "chắc là hết rồi".
Hãy hỏi bằng tình huống cụ thể: nếu nơi kia không trả lời trong hai tuần thì anh chị thường làm gì; nếu người này nói vậy thì thường có nghĩa là sao.
Tình huống cụ thể đánh thức được thứ mà câu hỏi chung không chạm tới.
Đi cùng một lần là cách chuyển nhanh nhất
Một buổi người mới đi cùng người cũ tới một nơi, hoặc ngồi cùng một cuộc liên hệ, chuyển được nhiều hơn cả một cuộc nói chuyện dài.
Vì trong tình huống thật, người cũ làm những việc nhỏ mà chính họ không biết mình đang làm — và người mới nhìn thấy chúng.
Đây cũng là lý do khoảng gối đầu quan trọng hơn cuộc bàn giao.
Ghi lại ngay sau mỗi lần như vậy
Người mới ghi, không phải người cũ — vì người mới là người biết điều gì vừa mới với mình.
Vài dòng sau mỗi buổi, và sau hai ba buổi thì đã có một tập ghi chép mà người cũ không thể tự viết ra được.
Phần nhạy cảm cần được nói riêng
Chuyện giữa những người liên quan, chuyện ai đang không hài lòng với ai, chuyện một nơi từng có trục trặc.
Những điều này không nên nằm trong tập bàn giao chung, nhưng người mới cần biết để không vô tình bước vào.
Nói riêng, nói ngắn, và nói theo hướng "để em biết mà giữ ý", không theo hướng kể chuyện.
Đừng chuyển cả thành kiến
Ranh giới ở đây mỏng: "nơi kia hay chậm" là thông tin hữu ích, còn "người đó khó chịu lắm" thì thường không.
Cái thứ hai định hình trước cách người mới tiếp xúc, và nó có thể tạo ra đúng điều mà nó cảnh báo.
Nói về cách làm việc thì được; nói về con người thì nên để người mới tự có nhận định của họ.
Người mới nên hỏi sau khi đã bắt tay vào
Nhiều câu hỏi chỉ nảy ra sau tuần đầu tiên, khi người mới gặp tình huống thật.
Đó là lý do nên có một buổi nói lại sau khoảng một tuần — và người cũ nên biết trước là sẽ có buổi ấy, để không cố nhồi mọi thứ vào lần đầu.
Khi người cũ không còn liên hệ được
Tri thức ngầm là thứ mất hoàn toàn trong tình huống này, và không có cách nào dựng lại đầy đủ.
Điều làm được là dựng lại phần khung từ ghi chép và từ chính các nơi bên ngoài — bài về bàn giao gấp trong chuyên mục này nói kỹ hơn.
Và đó cũng là lý do mạnh nhất để ghi chép đều đặn ngay từ đầu, chứ không đợi tới lúc bàn giao.
Đừng cố chuyển hết trong một lần
Tri thức ngầm không chuyển được thành khối. Nó đi theo từng tình huống, và mỗi tình huống chỉ mở ra một mẩu.
Chấp nhận rằng người mới sẽ còn phải hỏi trong vài tháng là cách nhìn đúng — chứ không phải dấu hiệu cuộc bàn giao đã làm chưa tốt.
Cách phòng: ghi trong lúc làm, không ghi lúc bàn giao
Người giữ việc ghi vài dòng sau mỗi lần liên hệ — đã gọi ai, họ nói gì, mình hiểu ra điều gì.
Tập ghi chép ấy chính là phần tri thức ngầm được viết ra dần, và nó có sẵn vào ngày cần bàn giao mà không ai phải cố nhớ lại.
Điều bài này không làm
Không nêu quy định của bất kỳ nước nào, và không nói việc của bạn có những phần nhạy cảm nào.
Khi phần chưa nói được liên quan tới trách nhiệm hoặc tới tranh chấp giữa những người liên quan, hãy để luật sư tư vấn thay vì tự xử lý trong một cuộc bàn giao.
Những gì thường bị bỏ lại khi bàn giao?
Ai thật sự trả lời được ở mỗi nơi, nơi nào cần kiên nhẫn, cách hỏi nào cho ra kết quả, những gì đã thử mà không được, và chuyện gì đang nhạy cảm.
Làm sao kéo được những hiểu biết ấy ra?
Hỏi bằng tình huống cụ thể thay vì hỏi "còn gì em cần biết không" — câu hỏi chung gần như luôn nhận về "chắc là hết rồi".
Ai nên ghi chép trong lúc gối đầu?
Người mới, vì họ là người biết điều gì vừa mới với mình — người cũ không còn nhìn thấy những thứ đã thành quen.
Có nên kể cả nhận xét về con người không?
Nói về cách làm việc thì được; nói về con người thì nên để người mới tự có nhận định, vì thành kiến có thể tạo ra đúng điều nó cảnh báo.