ChuyenTrach.comAi là người chịu trách nhiệm chính
Người chịu trách nhiệm chính

Một việc cần một cái tên, không phải một nhóm

Khi hỏi ai đang lo việc này mà câu trả lời là "cả nhà" hoặc "bên mình", thì thực tế thường là chưa ai lo cả.

a single wooden chair placed at the head of a long and empty meeting table

Khi hỏi ai đang lo việc này mà câu trả lời là "cả nhà" hoặc "bên mình", thì thực tế thường là chưa ai lo cả.

Đây không phải chuyện thiếu trách nhiệm. Đó là một quy luật rất đều: việc thuộc về tất cả mọi người thì không nằm trong đầu ai vào sáng thứ hai.

Vì sao một nhóm không thay được một cái tên

Vì một nhóm không nhớ, không nhận cuộc gọi, và không thấy áy náy khi một mốc trôi qua.

Chỉ có con người làm được ba việc đó, và chỉ khi họ biết rõ rằng việc này là của mình.

Một nhóm có thể cùng làm, cùng bàn, cùng góp — nhưng vẫn phải có đúng một người mà khi việc đứng lại thì người ấy là người biết đầu tiên.

Điều xảy ra khi không có cái tên nào

Việc không dừng lại ngay. Nó chậm dần, theo một kiểu rất khó nhận ra: mỗi người làm một phần, ai cũng nghĩ phần khó nhất người kia đang lo.

Rồi tới lúc có ai đó hỏi "việc kia tới đâu rồi", và câu trả lời là mấy ánh mắt nhìn nhau.

Chuyên mục riêng của trang này về chỗ trống sinh ra khi nhiều người cùng làm nói kỹ hơn về kiểu hỏng này.

Người giữ việc không phải người làm hết mọi thứ

Đây là hiểu nhầm khiến không ai muốn nhận.

Người giữ việc là người biết việc đang ở đâubiết ai đang làm phần nào — không phải người tự mình làm từng phần.

Hiểu đúng như vậy thì vai này nhẹ hơn nhiều so với vẻ ngoài của nó, và dễ tìm người nhận hơn hẳn.

Người giữ việc cũng không phải người quyết định

Rất thường gặp: người đi lại lo giấy tờ không phải người mà kết quả ảnh hưởng tới.

Hai vai ấy tách rời, và lẫn chúng gây ra hai kiểu hỏng ngược nhau — một bài riêng trong chuyên mục này nói về điều đó.

Điều cần chốt ở đây: giao việc cho ai không có nghĩa là trao cho họ quyền quyết định thay.

Một việc, một tên — nhưng nhiều việc thì nhiều tên

Không ai phải gánh tất cả.

Một chùm việc có thể chia cho nhiều người, mỗi việc một cái tên, miễn là mỗi việc có đúng một tên và mọi người đều biết bảng phân công ấy.

Cái hỏng không phải là chia ra, mà là chia mà không ai ghi lại.

Tên phải được nói ra thành lời

Phân công ngầm — ai rảnh thì làm, ai ở gần thì lo — vẫn chạy được trong những việc ngắn.

Với việc kéo dài nhiều tháng, nó luôn hỏng ở đúng chỗ: khi người vẫn tự nhiên gánh phần ấy bận, không ai biết mình phải thay.

Một câu nói rõ ràng lúc bắt đầu thay thế cho rất nhiều lời giải thích về sau.

Cái tên ấy phải được người khác biết

Không chỉ người nhận việc biết mình đang giữ việc, mà những người còn lại cũng phải biết hỏi ai.

Khi không rõ đầu mối, người ta hoặc không hỏi ai cả, hoặc mỗi người hỏi một nơi rồi mang về những câu trả lời không khớp nhau.

Một cái tên được mọi người biết giải quyết cả hai chuyện đó cùng lúc.

Điều này đúng với cả việc gia đình lẫn việc của tổ chức

Trong gia đình, vai này thường rơi vào người ở gần nhất hoặc rảnh nhất, và không ai gọi tên nó.

Trong tổ chức, nó thường có tên trên giấy nhưng lại không khớp với người thật sự đang theo việc.

Hai hoàn cảnh khác nhau, cùng một kiểu hỏng: cái tên trên giấy và người đang giữ việc không phải một.

Cái tên không đổi khi việc gặp trục trặc

Đây là chỗ phân biệt một phân công thật với một phân công trên danh nghĩa.

Khi mọi thứ trôi chảy thì ai giữ việc cũng không quan trọng lắm. Đúng lúc có trục trặc — một nơi từ chối, một mốc sắp hết, một câu trả lời khó nghe — thì người ta có xu hướng tản ra và chờ ai đó khác lên tiếng.

Cái tên tồn tại chính là để không có khoảng lặng ấy: có một người biết rằng lúc này là lúc của mình, và mọi người biết hỏi ai.

Bắt đầu bằng một câu hỏi

Với mỗi việc đang chạy, hỏi: ai đang giữ việc này, và người đó có biết là mình đang giữ không?

Vế thứ hai quan trọng ngang vế thứ nhất — rất nhiều lần mọi người đều nghĩ một người nào đó đang lo, còn người ấy thì không biết.

Điều bài này không làm

Không nêu quy định của bất kỳ nước nào về trách nhiệm, đại diện hay nghĩa vụ của người được giao việc, và không nói ai trong nhà hay trong tổ chức của bạn nên nhận việc.

Khi việc liên quan tới quyền, tới tài sản, hoặc tới trách nhiệm pháp lý của người đứng ra, hãy hỏi luật sư; phần thủ tục thì hỏi cơ quan có thẩm quyền.

Vì sao một nhóm không thay được một người?

Vì nhóm không nhớ, không nhận cuộc gọi và không áy náy khi một mốc trôi qua — chỉ con người làm được ba việc đó.

Người giữ việc có phải làm hết mọi thứ không?

Không. Họ là người biết việc đang ở đâu và ai đang làm phần nào, chứ không phải người tự mình làm từng phần.

Giao việc cho ai có nghĩa là trao quyền quyết định không?

Không. Người giữ việc và người quyết định là hai vai tách rời, và lẫn chúng gây ra hai kiểu hỏng ngược nhau.

Câu hỏi nên đặt cho mỗi việc đang chạy là gì?

Ai đang giữ việc này, và người đó có biết là mình đang giữ không — vế thứ hai quan trọng ngang vế thứ nhất.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88