ChuyenTrach.comAi là người chịu trách nhiệm chính
Bốn câu hỏi về phân công

Bốn câu này chỉ có tác dụng khi được nói thành lời

Không phải bốn ô để tự tích trong đầu. Chúng là bốn câu phải được nói ra giữa những người liên quan, và chính việc nói ra mới làm nên tác dụng.

two people sitting on a low stone wall talking with a garden behind them

Đây không phải bốn ô để tự tích trong đầu.

Chúng là bốn câu phải được nói ra giữa những người liên quan — và chính việc nói ra mới làm nên tác dụng, chứ không phải việc bạn biết câu trả lời.

Câu một: việc này ai giữ

Nói ra một cái tên, trước mặt những người liên quan.

Và nói thêm vế thứ hai mà ai cũng quên: người ấy có biết là mình đang giữ không.

Rất nhiều lần mọi người đều nghĩ một người nào đó đang lo, còn người ấy thì không biết — và điều đó chỉ lộ ra khi có ai hỏi thành tiếng.

Câu hai: người ấy được làm tới đâu

Việc gì họ quyết, việc gì phải hỏi lại.

Nói ra sớm tránh được tình huống rất hay gặp: người giữ việc ngại hỏi vì sợ làm phiền, rồi tự quyết, rồi bị trách là tự ý.

Một câu là đủ: em cứ làm phần này, còn chuyện thế kia thì đưa lại cho mọi người.

Câu ba: người ấy chịu trách nhiệm tới đâu

Đây là câu khó nói nhất và cũng là câu quan trọng nhất của cả trang này.

Nó không trùng với câu hai: được làm nhiều không có nghĩa là gánh nhiều, và ngược lại — nhất là khi có ai đó phải đứng tên.

Nếu việc chạm tới tài sản, tới quyền của người khác, hoặc cần ai đó đứng tên, thì câu này không nên được trả lời trong một cuộc trò chuyện gia đình hay nội bộ. Đó là câu cho luật sư.

Câu bốn: nếu ngày mai người ấy không làm nữa thì sao

Nghe như chuyện xa xôi vào lúc phân công, và nó là câu bị bỏ nhiều nhất.

Nhưng nó quyết định việc có đi tiếp được hay không khi hoàn cảnh đổi — mà hoàn cảnh thì luôn đổi trong những việc kéo dài.

Trả lời nó ngay lúc đầu mất ba mươi giây; trả lời khi đã cần thì mất vài tuần.

Vì sao phải nói ra thay vì chỉ biết

Vì phân công chỉ tồn tại trong đầu một người thì nó không phải phân công — nó là một dự định.

Và vì ba trong bốn câu đòi ít nhất hai người mới trả lời được: người giữ việc có biết mình giữ không, có đồng ý với phạm vi không, có thấy phần trách nhiệm là hợp lý không.

Không ai trả lời thay được những câu ấy, kể cả người hiểu việc rõ nhất.

Ba câu đầu nói lúc bắt đầu, câu bốn nói ngay sau đó

Có một cám dỗ hay gặp: nói ba câu đầu rồi để câu bốn lại cho "khi nào cần tính".

Nhưng khi cần tính thì thường đã là lúc người giữ việc không còn ở đó để trả lời — và câu bốn chính là câu chỉ họ trả lời được.

Hỏi ngay trong cùng cuộc trò chuyện thì nó chỉ là một câu nữa; hỏi sau thì phải mở lại cả cuộc nói chuyện.

Bốn câu này mất năm phút

Không cần một cuộc họp, không cần chuẩn bị gì.

Chúng vừa đúng một đoạn trò chuyện cuối một cuộc gặp vốn đã có — và đó là cách phần lớn người ta thật sự làm được việc này.

Bốn câu áp cho một việc, không áp cho cả nhóm việc

Nếu đang có ba việc chạy song song, đó là ba lần bốn câu, không phải một lần.

Gộp lại thì câu trả lời sẽ chung chung, và chung chung thì quay về đúng tình trạng ban đầu — không ai chắc ai đang giữ cái gì.

Nói bằng câu đơn giản, không bằng chữ trang trọng

"Việc này em theo nhé, còn chuyện kia anh chị quyết" hiệu quả hơn nhiều so với một câu nghe như văn bản.

Trong gia đình và trong những nhóm nhỏ, chữ trang trọng làm người ta thấy nặng nề và né tránh — trong khi nội dung thì vẫn thế.

Sau khi nói thì ghi lại một dòng

Việc gì, ai giữ, ai quyết, từ ngày nào.

Nói ra làm cho phân công có thật; ghi lại làm cho nó còn thật sau ba tháng, khi mọi người đã nhớ khác nhau.

Bài riêng trong chuyên mục này nói về một trang giấy đủ để giữ tất cả.

Điều bài này không làm

Không nêu quy định của bất kỳ nước nào về phân công, trách nhiệm hay đại diện, và không nói việc của bạn nên giao cho ai.

Câu ba, khi việc chạm tới tài sản hoặc tới quyền của người khác, phải hỏi luật sư; phần thủ tục và việc ai được đứng ra thì hỏi cơ quan có thẩm quyền.

Bốn câu về phân công là gì?

Việc này ai giữ; người ấy được làm tới đâu; chịu trách nhiệm tới đâu; và nếu ngày mai họ không làm nữa thì sao.

Vì sao phải nói ra thay vì chỉ biết?

Vì phân công chỉ nằm trong đầu một người thì là một dự định, và ba trong bốn câu cần ít nhất hai người mới trả lời được.

Câu nào hay bị bỏ nhất?

Câu bốn — nghe xa xôi lúc phân công nhưng quyết định việc có đi tiếp được hay không khi hoàn cảnh đổi.

Có thể hỏi bốn câu cho cả nhóm việc cùng lúc không?

Không. Ba việc là ba lần bốn câu — gộp lại thì câu trả lời chung chung và quay về tình trạng ban đầu.

Cần tư vấn cụ thể cho trường hợp của bạn?

Chúng tôi sẽ liên hệ trong vòng 24 giờ.

Đăng ký tư vấn ngay

Bài viết liên quan

Bạn cần hỗ trợ thêm?

Để lại thông tin, chúng tôi sẽ liên hệ trong 24 giờ.

hoặc
Gọi ngay +849.219.219.88